NHỚ ANH HẢI ĐIẾU CÀY - 2
Lê Công Định/ FB Lê Công Định
Tôi đã theo vụ án “trốn thuế” của anh Hải Điếu Cày từ những ngày
anh chưa bị bắt (tháng 5/2008), cho đến khi anh ra tòa (tháng 11/2008). Trong
vụ án này tôi gặp nhiều trở ngại và áp lực từ nhiều phía. Đầu tiên, với tư cách
luật sư, tôi bị gây khó khăn vô lý để không tham gia vào giai đoạn điều tra ban
đầu mà luật pháp cho phép trong các vụ án phi chính trị.
Sau đó, trước ngày xét xử, một quan chức cao cấp của Tòa án TPHCM
đã gọi điện thoại cho luật sư Nguyễn Đăng Trừng, Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Sài
Gòn, yêu cầu Đoàn Luật sư cấm tôi biện hộ cho anh Hải. LS Trừng hỏi lại quan
chức ấy rằng họ dựa trên cơ sở pháp lý nào để cấm luật sư Định biện hộ thì chỉ
giúp ông.
Quan chức đó đành ngậm ngùi trước sự bảo vệ tôi mạnh mẽ của LS Trừng.
Nhân đây, tôi đang tự hỏi, nếu ai thay thế LS Trừng ở vị trí Chủ nhiệm Đoàn
Luật sư trong tương lai, liệu người ấy có đủ dũng khí và lý lẽ nặng ngàn cân
của một vị thủ lĩnh như vậy để chống lại sự can thiệp vô luật pháp kiểu đó?
Tại phiên tòa, khi tôi đòi điều tra và khởi tố Thủ trưởng Cơ quan
điều tra Công an quận 3 lúc bấy giờ vì đã chỉ đạo sai luật vụ án này, vị đại
diện Viện kiểm sát đã giận dữ hỏi tại sao tôi “dám” đòi hỏi với ngụ ý cố tình
“lăng mạ” một vị lãnh đạo công an quận như thế, rồi quay sang vị thẩm phán chủ
tọa yêu cầu tòa án làm việc với Đoàn Luật sư để kỷ luật và tước quyền hành nghề
của tôi. Tôi từ tốn giải thích rằng đòi hỏi của tôi hoàn toàn hợp pháp và phải
chăng vị đại diện Viện kiểm sát muốn đe dọa để ngăn cản luật sư giữa phiên tòa
(!). Sau khi nghe tôi nói, vị thẩm phán chủ tọa nhìn vị đại diện Viện kiểm sát
xua tay ra dấu dừng lại. LS Nguyễn Đăng Trừng về sau kể lại rằng vài ngày tiếp
theo phiên tòa quả thật đã có chỉ đạo từ “đấng bề trên” về việc thi hành kỷ
luật và tước quyền hành nghề của tôi, nhưng LS Trừng một lần nữa hỏi họ cơ sở
pháp lý nào để làm việc ấy!
Phiên tòa hôm đó tuy mang tiếng là công khai, nhưng người đến dự
phải trình giấy mời và bước qua máy soi kim loại như thường thấy ở các sân bay
quốc tế, không ai được cầm theo điện thoại và máy ghi âm. Bước vào phòng xử,
tôi ngạc nhiên vì thấy phòng đầy kín người ngồi, trong khi ngoài đường xe cộ
qua lại bị hạn chế, điều không bao giờ có trong các vụ án phi chính trị đúng
nghĩa.
Người dự khán, mà tôi cố tin và giả định là những người dân thật sự muốn
đến xem xét xử công khai, lại được tòa án phát bánh mì và nước uống vào buổi
trưa, và nhận phong bì vào lúc kết thúc phiên tòa. Tôi lại cố tin và giả định
rằng trong phong bì đó chỉ là một mẩu giấy ghi lời cám ơn công dân đã bỏ thời
gian vàng bạc đến tham dự thôi, chứ không phải tiền bạc gì, như nhiều người hay
nghĩ “xấu” mà thành “xuyên tạc”!
Từ vụ án của anh Hải Điếu Cày tôi bỗng ước ao mọi công dân có
thịnh tình dự khán các phiên tòa ở nước ta, bất kể chính trị hay phi chính trị,
sẽ được ra vào tự do và, quan trọng hơn, đều được phát cơm, nước và phong bì
cám ơn!
Về sau, lúc ngồi trong tù, nhớ anh Hải Điếu Cày, tôi đã viết bài
thơ sau đây tặng anh:
Tính cách quân nhân tâm ý thẳng,
Nạn nhân công lý tột đê hèn.
Trò hề trốn thuế vu oan vụng,
Kế xảo bám quyền nuốt nhục quen.
Nhà báo tự do thầm thắp lửa,
Tiếng dân đè nén giục thay nền.
Đa chiều ngôn luận xô màn sắt,
Ảo tưởng thiên đường bớt máu hoen!
Nạn nhân công lý tột đê hèn.
Trò hề trốn thuế vu oan vụng,
Kế xảo bám quyền nuốt nhục quen.
Nhà báo tự do thầm thắp lửa,
Tiếng dân đè nén giục thay nền.
Đa chiều ngôn luận xô màn sắt,
Ảo tưởng thiên đường bớt máu hoen!
Theo FB Lê Công Định
NHỚ ANH HẢI ĐIẾU CÀY - 1
Nhớ Điếu Cày Nguyễn Văn
Hải
Luật sư Lê Công
Định/FB Lê Công Định
Bốn năm về trước,
sau khi chuyển từ trại Xuân Lộc về trại Chí Hòa vào chiều ngày 10/8/2010, ngay
sáng hôm sau tôi được phân công lao động tại thư viện của toàn trại đặt ở Khu
G. Sách của thư viện nghèo nàn, đa phần là giáo trình về chủ nghĩa Marx-Lenin
và lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, in từ 20 năm trước đó. Về sau, nhờ gia đình
của một vài tù nhân biếu tặng thêm sách mới, đặc biệt là tiểu thuyết, nên mọi
người còn có cái để đọc cho qua ngày đoạn tháng.
Trước khi tôi về
lao động tại trại Chí Hòa, thư viện còn mở cửa cho tù nhân mượn và đọc sách. Vì
không muốn người tù khác tiếp xúc và trò chuyện với tôi, nên việc mượn sách bị
giới hạn dần, đến nổi ai đến thư viện mà không có cán bộ đi kèm theo sẽ bị kỷ
luật nặng. Sự hiện diện của tôi do đó chỉ giúp bộ mặt thư viện khang trang và
sạch sẽ hơn, do tôi quý sách và biết sắp xếp ngăn nắp, dọn dẹp vệ sinh thường
xuyên.
Đỉnh điểm của sự
cô lập hóa tôi là ngay trước của thư viện người ta gắn luôn tấm bảng cấm tù
nhân ra vào tự do, thậm chí cách đó độ 10m một tấm bảng khác cấm tù nhân đi ngang sát cửa thư viện. Tôi thường nói đùa với các cán bộ quản giáo canh giữ tôi, rằng thư viện của Chí Hòa là độc nhất vô nhị trên toàn thế giới từ cổ chí kim, vì được lập ra không nhằm mục đích cho mượn sách, còn người đọc bị hạn chế lui tới như thể đó là chuồng nuôi thú dữ (!).
nhân ra vào tự do, thậm chí cách đó độ 10m một tấm bảng khác cấm tù nhân đi ngang sát cửa thư viện. Tôi thường nói đùa với các cán bộ quản giáo canh giữ tôi, rằng thư viện của Chí Hòa là độc nhất vô nhị trên toàn thế giới từ cổ chí kim, vì được lập ra không nhằm mục đích cho mượn sách, còn người đọc bị hạn chế lui tới như thể đó là chuồng nuôi thú dữ (!).
Việc tôi về Chí
Hòa chỉ sau một tháng chuyển lên Xuân Lộc cùng các anh Trần Huỳnh Duy Thức và
Lê Thăng Long có nguyên nhân sâu xa. Thoạt đầu người ta nói với tôi rằng Công
an TPHCM xin tôi về lại Sài Gòn, thay vì ở Đồng Nai, là do họ thương xót tình
cảnh mẹ tôi già cả, mang bệnh tật, phải đi đường xa thăm con trai hàng tháng.
Tôi nghe thấy cũng cảm kích lắm, nhưng rồi tự hỏi sao hai bà mẹ của anh Thức và
anh Long cao niên hơn và đau ốm nặng hơn mẹ tôi, mà hai anh vẫn bị giam ở Xuân
Lộc xa xôi thế (?).
Về trại giam Chí
Hòa khoảng vài tuần lễ tôi có ngay câu trả lời. Thật ra, không phải họ thương
mẹ tôi già yếu đi xa thăm con, mà thương các điều tra viên phải đi đường dài
thẩm vấn tôi hơn, nên tôi mới bị di lý về Sài Gòn nhanh chóng như thế.
Lúc ấy,
vụ án Câu lạc bộ Nhà báo tự do của anh Hải Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần và anh
Phan Thanh Hải đang được Công an TPHCM điều tra, chờ xét xử, mà cả Nguyễn Tiến
Trung và tôi đều bị tình nghi liên quan.
Suốt gần một năm ở Chí Hòa tôi bị thẩm
vấn liên tục về mọi khía cạnh của vụ án này như một bị can trong vụ mới, mà lắm
lúc căng thẳng cao độ, tôi tưởng mình sẽ bị tuyên thêm một bản án nữa. Có lần
mẹ tôi đến thăm theo định kỳ, tôi buộc lòng thổ lộ khả năng ở lâu hơn 5 năm tù
như đã tuyên, để chuẩn bị tinh thần cho bà. Về phần mình, tôi bình thản chấp
nhận mọi điều sẽ xảy ra.
Kỷ niệm giữa tôi
và anh Hải Điếu Cày có nhiều, nhưng cảm động nhất có lẽ là lúc anh và tôi cùng
bị giam ở Chí Hòa đầu năm 2013. Tin tức anh Điếu Cày về Chí Hòa được anh em bạn
tù thông báo đầy đủ cho tôi. Khi tòa phúc thẩm xử vụ án của anh xong, tôi tìm
cách chuyển lời thăm anh và chúc vững lòng tin. Đến lúc gần bị chuyển đi xa
khỏi Sài Gòn, anh gửi lại lời thăm tôi và dặn dò giữ gìn sức khỏe cho ngày sau.
Tin tức qua lại ngắn gọn, nhờ nhiều bạn tù truyền miệng nối tiếp nhau mới đến
nơi, nên khi nhận được, lòng tôi thấy se thắt, mắt rưng rưng, song cảm giác vô
cùng ấm áp giữa không gian ngột ngạt của nhà tù. Sau đó một thời gian không
lâu, tôi được trả tự do. Giây phút bước chân khỏi cổng, rời trại giam để trở về
nhà, tôi nghĩ ngay đến anh Hải Điếu Cày và thầm cầu chúc anh sẽ trở về một ngày
không xa.
No comments:
Post a Comment
Nhân quyền và bạo quyền