Saturday, April 7, 2018

Xem Trung-Cong Giam-giu hang tram ngan nguoi trong cac" TRAI CAI-TAO"....

  
Xem Trung-Cong Giam-giu hang tram ngan nguoi trong cac" TRAI CAI-TAO"....



Ban đầu là ‘chiếm đất’, Trung Quốc hiện bắt giữ cả vợ con của người Pakistan

Tóm tắt bài viết

·         Rất nhiều thương nhân Pakistan thường đến khu vực Tân Cương, Trung Quốc, để buôn bán, làm ăn, và lấy vợ là những người thiểu số Duy Ngô Nhĩ.
·         Bắt đầu từ năm ngoái, một số gia đình thương nhân này đã bị chính quyền Trung Quốc bắt giữ, bị đưa đến những ‘trung tâm cải tạo’ đang ngày càng phát triển, nhằm mục đích ‘quét sạch’ người thiểu số Duy Ngô Nhĩ trong khu vực.
·         Người Duy Ngô Nhĩ bị đàn áp trên chính mảnh đất quê hương mình, mà nghiêm trọng nhất là hoạt động mổ cướp nội tạng, được chính quyền Trung Quốc bảo trợ.
Cứ vào mùa thu, trên quốc lộ cao tốc Karokoram, một phần của Con đường Tơ lụa cổ, nhóm thương nhân Pakistan sống ở phía tây Trung Quốc thường tạm xa vợ con người Trung Quốc, băng qua biên giới, trở về sống trên đất nước mình cho đến hết mùa đông, theo tờ Indian Times.
Khi tuyết phủ dầy, những người đàn ông Pakistan vẫn có thể liên lạc với gia đình qua điện thoại, chờ cho mùa xuân đến để đoàn tụ với gia đình ở Tân Cương. Nhưng năm ngoái, rất nhiều cuộc điện thoại của họ đột nhiên không có ai trả lời. Theo tìm hiểu, gia đình họ đã mất tích, bị đưa vào một mạng lưới “các trung tâm cải tạo” đen tối, đang ngày càng phát triển, nhằm mục đích ‘quét sạch’ người thiểu số Duy Ngô Nhĩ trong khu vực, do chính quyền Trung Quốc lo sợ ‘bạo lực Hồi giáo’ tràn qua biên giới, từ phía Pakistan.
“Vợ và con tôi đã bị chính quyền Trung Quốc bắt đi vào tháng 3 năm ngoái. Kể từ đó tôi không có thông tin gì về họ”, ông Iqbal, một doanh nhân Pakistan cho biết, nhưng từ chối nói tên họ của mình, do lo ngại an toàn cho gia đình.
Nói với hãng tin AFP, ông Iqbal cho biết vào tháng 7 năm ngoái, ông đã đến Trung Quốc để tìm kiếm vợ con, nhưng đã phải quay trở về tại biên giới. Các nhà chức trách Trung Quốc nói với tôi rằng: “Vợ tôi đang được ‘đào tạo’, và chính quyền đang chăm sóc các con tôi”.
“Tôi cầu xin họ cho tôi nói chuyện với các con gái của mình, nhưng họ từ chối”, ông Iqbal nói thêm.
Biên giới Trung Quốc - Pakistan. (Ảnh: AFP)Biên giới Trung Quốc – Pakistan. (Ảnh: AFP)
Ông Iqbal là một trong hàng chục thương nhân từ khu vực Gilgit-Baltistan, một thực thể chính trị nằm ở vùng Kashmir, do Pakistan kiểm soát. Họ trở về Pakistan vì hết hạn Visa hoặc để điều hành công việc kinh doanh của mình. Họ đã không thể liên lạc được với những gia đình người Duy Ngô Nhĩ sống ở Trung Quốc, theo ông Javed Hussain, một thành viên của hội đồng địa phương, tiếp giáp với biên giới Tân Cương.
Đầu tháng này, các thành viên hội đồng đã nhất trí thông qua một nghị quyết, phản đối “việc giam giữ bất hợp pháp” những gia đình của những người đàn ông này. Ông Hussain cho hay: “Các nhà chức trách Trung Quốc ít nhất nên đồng ý cho những người đàn ông gặp mặt vợ con họ. Trung Quốc là bạn của chúng tôi, nên sự cố này sẽ để lại những tiếng xấu”.
Theo tờ Indian Times, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết: “Hai bên đang duy trì trao đổi những thông tin về vấn đề liên quan tới sự tiếp xúc giữa người dân hai nước”, trong khi Pakistan nói vấn đề đang được “tích cực thảo luận với chính phủ Trung Quốc”.
Kiểm soát độc đoán và đàn áp thẳng tay
Giống như nhiều người khác, gia đình ông Iqbal sống ở Kashgar, một thành phố cổ do Trung Quốc kiểm soát, nằm dọc Hành lang Kinh tế Trung Quốc – Pakistan (CPEC), tuyến thương mại nối phía tây Trung Quốc với cảng biển Ả rập của thành phố Gwada, Pakistan.
Những năm gần đây, Trung Quốc đã thúc đẩy quan hệ với Pakistan, đầu tư hàng chục tỷ đô la vào các dự án hạ tầng CPEC ở Pakistan. Bắc Kinh đã nâng cấp con đường hiểm trở trên núi, nối khu vực Gilgit-Baltistan với Tân Cương.
Tuy nhiên, Trung Quốc gặp khó khăn trong việc thực hiện ý đồ của mình, với lo ngại rằng những người ly khai Duy Ngô Nhĩ sẽ khiến bạo lực từ Pakistan tràn vào Tân Cương, Trung Quốc.
Chính quyền Trung Quốc từ lâu đã biện minh rằng việc đàn áp thẳng tay người hồi giáo Tân Cương, là hành động chống lại chủ nghĩa khủng bố quốc tế, với lập luận người ly khai có xu hướng tham gia các tổ chức khủng bố như Al-Qaeda.
altPhụ nữ Duy Ngô Nhĩ phản đối cảnh sát chống bạo động Trung Quốc trong một cuộc đàn áp của chính phủ đối với sắc tộc thiểu số này. (Ảnh: Getty Image)
Người Duy Ngô Nhĩ đã bị qui kết có liên quan đến các vụ đánh bom và đâm dao hàng loạt, làm rất nhiều người chết trên khắp đất nước trong những năm gần đây. Những cuộc nổi dậy và xung đột với chính phủ đã làm chết hàng trăm người.
Trong những năm qua, Trung quốc đã chuyển sang các biện pháp quyết liệt hơn, để xóa bỏ những điều mà họ mô tả là “ba lực lượng”: Những kẻ khủng bố, những kẻ tôn giáo cực đoan và những người li khai.
Trong năm 2017, chính quyền Trung Quốc đã điều đến Tân Cương hàng chục ngàn nhân viên an ninh, với các trạm cảnh sát hầu như ở mỗi khối nhà, trong các khu vực thành thị, với những quy định cứng rắn để loại bỏ “chủ nghĩa cực đoan”. Điều này bao gồm cả việc sử dụng ngày càng nhiều các biện pháp cưỡng chế “cải tạo” đối với bất cứ ai, bị tình nghi đang nuôi dưỡng tư tưởng ly khai.
Binh lính Trung Quốc tham gia một cuộc tập trận chống khủng bố. (Ảnh: Getty Image)Binh lính Trung Quốc tham gia một cuộc tập trận chống khủng bố. (Ảnh: Getty Image)
Theo Indian Times, cô Vương Tùng Liên (Maya Wang), nhà nghiên cứu về Trung Quốc tại Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) cho rằng: “Mối quan ngại về chủ nghĩa khủng bố là có, nhưng nó được chứa đựng trong một chiến dịch rộng lớn hơn nhiều, nhằm loại bỏ những gì không phù hợp với tư tưởng của chính quyền về cách mà người Duy Ngô Nhĩ hành xử. Đó là phải yêu mến Đảng Cộng sản Trung Quốc và yêu quê hương”.
Những cư dân trước đây và hiện nay của Tân Cương cho biết hàng ngàn người Duy Ngô Nhĩ đã bị giam giữ hoặc bị đưa đến mạng lưới “các trung tâm giáo dục chính trị” mới được xây dựng, mà không cần xét xử trong năm qua.
Theo các nhà điều tra quốc tế về tình hình nhân quyền tại Trung Quốc, một số người Duy Ngô Nhĩ còn là nạn nhân của tội ác mổ cướp nội tạng đang diễn ra với sự bảo trợ của chính quyền Trung Quốc. Ngoài ra, các nhóm nạn nhân khác bao gồm những người theo đạo Cơ Đốc, người Tây Tạng, và chủ yếu là các học viên Pháp Luân Công (Pháp Luân Đại Pháp), một môn khí công ôn hòa giúp nâng cao tâm tính và sức khỏe theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn, bị đàn áp dã man ở Trung Quốc từ năm 1999, bất chấp sự lên án của cộng đồng quốc tế.
“Mối đe dọa” từ Pakistan
Ông Iqbal và những người đàn ông Pakistan khác tin rằng, vợ con họ, và thậm chí những người có quan hệ kinh doanh với họ, đã bị chính quyền Trung Quốc nhắm đến, bởi vì họ đã nhận những cuộc gọi và tin nhắn từ Pakistan.
Ông Qurban, một doanh nhân đã làm việc ở Kashgar hơn 30 năm, nói: “Bất cứ sự liên lạc nào từ Pakistan được coi là mối đe dọa. Một trong những nhân viên của tôi, một người Duy Ngô Nhĩ, đã bị bắt hai năm chỉ vì anh ấy đã liên hệ với tôi khi tôi đến Pakistan”.
Các cơ quan chức năng Trung Quốc đã phủ nhận sự tồn tại của những trung tâm cải tạo. Tuy nhiên, những quy định chống lại những kẻ cực đoan được chính quyền Tân Cương thông qua hồi tháng 3 năm ngoái, đã yêu cầu các cơ quan chức năng đẩy mạnh cải tạo chính trị. Theo Đài Á châu Tự do (RFA), chỉ tính riêng ở thành phố Kashgar, có hơn 120.000 người, tức hơn 3% dân số của khu vực này, đã bị giam giữ ở các cơ sở ‘cải tạo’.
Sau khi xem xét các tài liệu của chính phủ và các báo cáo của truyền thông nhà nước Trung Quốc, hãng tin AFP đã xác nhận sự tồn tại của 30 trung tâm như vậy, trong đó gần 4.000 người đã bị đưa đến đó giam giữ.
Các quy định của chính quyền địa phương, được đưa lên trang website địa phương tại huyện Hòa Tĩnh, Tân Cương, cho thấy thậm chí những vi phạm nhỏ đối với những qui định tôn giáo hà khắc, có thể bị trừng phạt tới 3 tháng giam giữ tại trung tâm.
Là một người mất liên lạc với vợ vào tháng 12/2017, doanh nhân Ali nói rằng vợ ông đã bị chính quyền đưa đi cải tạo.
Ông Ali cho biết: “Vợ tôi nói cảnh sát Trung Quốc đã đến nhà, truy hỏi về những cuộc điện thoại gọi từ Pakistan, yêu cầu bà phải giải thích về những mối liên hệ của bà với ETIM”; ETIM là Phong trào Hồi giáo phía Đông Turkestan, một nhóm vũ trang mà Trung Quốc cáo buộc tìm cách ‘xúi giục’ chủ nghĩa li khai Duy Ngô Nhĩ.
Ông Ali lên kế hoạch vượt qua biên giới vào tháng 5 tới để tìm kiếm gia đình mình. Nhưng người ta nói với ông rằng chính quyền Trung Quốc đã bắt giữ những đứa con của ông, nên ông không biết liệu ông có tìm thấy chúng hay không.
“Họ không nói bất cứ điều gì, họ chỉ nói gia đình của ông sẽ quay trở lại khi kết thúc đào tạo”.
Tâm Phong



__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

Tưởng nhớ vị vĩ nhân tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền Martin Luther King, Jr.

 

 
Link bài viết. Nhờ phổ biến trên các Website, Blog, Facebook, Paltalk v.v... Xin cám ơn. NK

Tưởng Niệm Martin Luther King, Jr. “Tôi Có Một Giấc M ơ” I Have A Dream

Tưởng nhớ vị vĩ nhân tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền Martin Luther King, Jr. Tôi Có Một Giấc Mơ – I Have A...





Tưởng nhớ vị vĩ nhân tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền Martin Luther King, Jr.
 Tôi Có Một Giấc Mơ  -  I Have A Dream 



Năm 2002, Ngô Kỷ đến thành phố Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania để tận mắt chiêm ngưỡng cái chuông lịch sử có tên là Chuông Tự Do - Liberty Bell. Cái chuông đồng này đã được dùng để kêu gọi cư dân Philadelphia đến nghe công bố bản tuyên ngôn độc lập vào ngày 8/7/1776, và sau đó lại gióng lên những tiếng vang báo hiệu ngày tàn của chế độ nô lệ. Trong những năm 1830, chuông là biểu tượng của phong trào chống chế độ nô lệ ngược đãi người Mỹ da đen gốc châu Phi. Theo truyền thuyết, Chuông Tự Do đã được rung lên khi đại hội quốc dân “Second Continental Congress” họp tại Philadelphia để biểu quyết chấp thuận bản tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ. Chuông Tự Do đã rung lên vang rền đến bị nứt, và vết nứt đó vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay. 
Hình bên phải, Ngô Kỷ chỉ tay vào chữ "Tự do" bằng Việt ngữ được viết trên một bản mô hình "Chuông Tự Do" cùng với một số ngôn ngữ quốc tế khác, được trưng bày cho du khách thưởng lãm. Ước mong một ngày gần đây, quê hương Việt Nam cũng sẽ có tiếng chuông ngân vang toàn khắp đất nước để báo tin mừng ngày giải thể đảng cộng sản Việt Nam, mang lại nền độc lập và tự do thật sự cho đất nước thoát khỏi sự đô hộ, quan thầy của Tàu cộng. 

Little Saigon ngày 4 tháng 4 năm 2018
   Kính thưa Quý Đồng Hương và Các Bạn Facebookers,,

Hôm nay đúng ngày qua đời của Mục Sư Luther King, Jr, ngày 4 tháng 4 năm 1968, để tưởng nhớ vị vĩ nhân tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền Martin Luther King, Jr., tôi mạn phép viết lời giới thiệu và xin chuyển ngữ bài diễn văn lịch sử "Tôi Có Một Giấc Mơ" của ông.

Cách đây 55 năm, Mục Sư Martin Luther King, Jr. đọc bài diễn văn "Tôi Có Một Giấc Mơ" ngay tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn để bày tỏ ước mơ rằng mọi người dân Mỹ da trắng lẫn da đen phải được bình đẳng, phải được bảo đảm có những quyền bất khả nhượng, đó  là quyền “được Sống, được hưởng Tự Do, và mưu cầu Hạnh Phúc.” Sự can đảm và uy dũng cùa ông đã đánh thức lương tâm đất nước Hoa Kỳ. Tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng những nhà đấu tranh dân chủ, những người trẻ yêu nước, những Bloggers, 90 triệu nhân dân quốc nội và 3 triệu người Việt tỵ nạn hải ngoại cũng cùng có một giấc mơ, đó là giấc mơ một ngày không xa toàn dân sẽ đồng lòng nổi dậy lật đổ chế độ cộng sản bạo tàn, mang lại được tự do, dân chủ, nhân quyền, ấm no, hạnh phúc cho toàn dân.
Vào ngày 28 tháng 8 năm 1963,  trước những bậc thềm của Đài Tưởng Niệm Tổng Thống Abraham Lincoln trong cuộc “Tuần Hành Đến Hoa Thịnh Đốn Vì Việc Làm Và Tự Do,” Mục sư Martin Luther King, Jr. đã đọc bài diễn văn đầy thuyết phục của tài hùng biện “Tôi có một giấc mơ” (I Have a Dream) với ước mơ mọi người dân Mỹ da trắng lẫn da đen đều được bình đẳng, và có thể sống hòa thuận với nhau. Đây là thời điểm quyết định cho Phong Trào Dân Quyền Mỹ. Chính nhờ cuộc diễn hành vĩ đại và lịch sử này đã áp lực quốc hội hậu thuẩn cho chính quyền Tổng Thống Kennedy thông qua đạo luật dân quyền.
Mục Sư Martin Luther King, Jr. viết tắt là MLK sinh ngày 15 tháng 1 năm 1929 tại Atlanta, Georgia, và bị ám sát tại Memphis, Tennessee qua đời ngày  4 tháng 4 năm 1968, hưởng dương 39 tuổi. Ông là mục sư Baptist, nhà hoạt động dân quyền Mỹ gốc Phi.. Tạp chí TIME chọn ông là Nhân Vật Của Năm 1963, và năm 1964 ông được trao tặng Giải Nobel Hòa Bình. Năm 2002, Thư Viện Quốc Gia vinh danh bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ” khi đưa bài diễn văn vào Danh Sách Ghi Âm Quốc Gia. Năm 2003, Cục Công Viên Quốc Gia khánh thành một bệ đá hoa cương đánh dấu địa điểm Mục sư King đọc bài diễn văn tại Đài Tưởng Niệm Lincoln.
Mục sư Martin Luther King, Jr là một trong những nhà lãnh đạo có ảnh hưởng lớn nhất lịch sử Hoa Kỳ. Ông được nhiều người trên khắp thế giới ngưỡng mộ như một anh hùng, một nhà kiến tạo hoà bình. Năm 1977, Tổng Thống Jimmy Carter truy tặng ông Huân Chương Tự Do Của Tổng Thống. Đến năm 1986, Ngày Martin Luther King, Jr. được công nhận là quốc lễ. Năm 2004, ông được truy tặng Huân Chương Vàng Quốc Hội. Đối với người Mỹ Da Đen, ông được tôn vinh là vị thánh tử đạo.

Trân trọng,

Ngô Kỷ
Facebook: 

Ngô Kỷ



(714) 404-7022 
PO.Box 836
Garden Grove, Ca 92842

l
Tổng Thống Abraham Lincoln, nhà giải phóng nô lệ. Sinh ngày 12 tháng 2 năm 1809, bị ám sát chết ngày 15 tháng 4 năm 1865
lk
Khoảng 250,000 người tham dự ngày Tuần Hành
Đến Wahington Vì Việc Làm Và Tự Do.
Tại Đài Tưởng Niệm Tổng Thống Abraham Lincoln, Washington D.C
ngày 28 tháng 8 năm 1963,
 Mục Sư Martin Luther King, Jr. đọc bài diễn văn
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
I HAVE A DREAM  

Tôi sung sướng có mặt cùng các bạn hôm nay trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như là cuộc biểu dương vĩ đại nhất vì tự do trong lịch sử của đất nước chúng ta. 
Một trăm năm trước đây (1), một người Mỹ vĩ đại, mà hôm nay chúng ta đang đứng dưới bóng tượng đài của người, đã ký Bản Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ (2). Văn kiện lịch sử này ra đời như ánh sáng của ngọn hải đăng soi niềm hy vọng cho hàng triệu người nô lệ Da Đen (Nigro,) những con người đã bị thiêu héo trong ngọn lửa của sự bất công. Nó đã đến như ánh bình minh rạng rỡ kết thúc đêm dài tăm tối của kiếp nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, Người Da Đen vẫn chưa được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của Người Da Đen vẫn còn què quặt bởi gông cùm của sự phân biệt và xiềng xích của nạn kỳ thị. Một trăm năm sau, Người Da Đen vẫn phải sống trên hoang đảo của nghèo khó ngay giữa lòng đại dương bao la của phồn vinh vật chất. Một trăm năm sau, Người Da Đen vẫn héo hắt trong những xó xỉnh của xã hội Mỹ, và nhận ra rằng họ chỉ là những kẻ bị lưu đày ngay trên chính quê hương mình. Bởi vậy, hôm nay chúng ta đến đây để phô bày sự ô nhục ấy.

Trong một ý nghĩa nào đó, chúng ta tới thủ đô của đất nước mình để rút tiền từ tấm ngân phiếu. Khi các nhà kiến trúc sư của nền cộng hòa chúng ta viết xuống những lời uy vĩ cho Bản Hiến Pháp và Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, họ đã ký vào một tờ cam kết, theo đó mọi công dân Mỹ đều có quyền thừa hưởng. Tờ cam kết này mang theo một lời hứa hẹn rằng mọi người dân, vâng, cả người da đen lẫn người da trắng, đều được bảo đảm có “Những Quyền bất khả nhượng” là quyền “được Sống, được hưởng Tự Do, và mưu cầu Hạnh Phúc”. Nhưng hôm nay, thực tế hiển nhiên cho thấy nước Mỹ đã thất hứa đối với lời cam kết, vì rằng màu da của người dân Mỹ bị trở thành một vấn đề. Thay vì trân trọng thực hiện trách nhiệm thiêng liêng này, nước Mỹ đã trao cho Người Da Đen một tấm ngân phiếu dỏm, mà tấm ngân phiếu này bị trả lại với dấu ấn “không có tiền bảo chứng.”

Nhưng chúng ta không tin rằng ngân hàng công lý đã bị phá sản. Chúng ta không tin rằng quốc gia không có đủ ngân quỹ trong hầm dự trữ chứa đầy những cơ hội của đất nước này. Bởi vậy, chúng ta đến đây để lãnh tấm ngân phiếu, tấm ngân phiếu mà sẽ trả cho chúng ta quyền tự do và sự bảo đảm về công lý.
Chúng ta đến nơi linh thiêng này để nhắc nhở nước Mỹ về sự cấp thiết trong thời điểm hiện nay. Lúc này không phải là thời điểm của sự nhượng bộ thỏa hiệp hay xoa dịu bằng những viên thuốc trấn an bằng chủ trương thay đổ từ từ. Bây giờ là lúc biến lời hứa dân chủ thành hiện thực. Bây giờ là lúc trỗi dậy từ bóng tối và từ thung lũng hoang tàn của sự chia rẽ để tiến tới con đường chói lọi ánh mặt trời của công bằng chủng tộc. Bây giờ là lúc vực đất nước chúng ta khỏi vũng lầy của bất công chủng tộc mà đặt lên nền đá vững chãi của tình huynh đệ. Đã đến lúc biến công lý thành hiện thực cho tất cả con dân của Thiên Chúa. 
Sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay. Mùa hè oi bức với những bất bình chính đáng này của Người Da Đen sẽ không qua đi cho đến khi  mùa thu lành mạnh của tự do và bình đẳng đến. Năm 1963 (3) không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu. Những ai có hy vọng rằng Người Da Đen cần phải xả bớt sự căng thẳng và hài lòng với những gì đã có sẽ bị vỡ mộng nếu như đất nước này trở lại với công việc như thường ngày. Nước Mỹ sẽ chưa thể bình yên, chừng nào Người Da Đen chưa giành được quyền công dân của mình. Cơn lốc của cuộc nổi dậy sẽ tiếp tục làm lung lay nền móng của quốc gia này cho tới ngày ánh sáng của công lý được chiếu rọi.
Nhưng có một điều tôi cần phải nói với nhân dân của tôi - những người đang đứng trên bậc thềm ấm áp dẫn tới lâu đài công lý. Trong hành trình đòi lại ngôi vị chính đáng của mình, chúng ta không được phạm tội vì làm những điều sai quấy. Chúng ta đừng tìm cách thỏa mãn cơn khát tự do của mình bằng cách uống ly nước của đắng cay và thù hận. Chúng ta luôn phải thực hiện cuộc tranh đấu của mình trên tầm cao của phẩm giá và kỷ luật. Chúng ta không được để những phản kháng đầy sáng tạo của mình biến thành những cuộc bạo động. Một lần nữa và một lần nữa, chúng ta phải vươn tới những tầm cao tráng lệ huy hoàng trong việc kết hợp sức mạnh vật chất với sức mạnh tâm hồn của chúng ta. 
Tinh thần chiến đấu mới mẻ phi thường tràn ngập trong cộng đồng Người Da Đen không được dẫn dắt chúng ta đến sự làm mất lòng tin với tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng của chúng ta, bằng chứng là họ đang có mặt tại đây, đã nhận ra rằng số phận của họ gắn liền với số phận của chúng ta. Và họ đã nhận thức được rằng tự do của họ gắn liền với tự do của chúng ta. 
Chúng ta không thể bước đơn độc.
Và mỗi bước đi, chúng ta phải tuyên thệ rằng chúng ta sẽ luôn luôn tiến về phía trước. 
Chúng ta không thể thoái lui. 
Sẽ có kẻ hỏi những người đang đòi dân quyền rằng, “Khi nào thì các bạn mới hài lòng?”. Chúng ta không bao giờ có thể hài lòng chừng nào người Da Đen vẫn còn là nạn nhân của những khủng khiếp không thể tả của sự tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ có thể hài lòng chừng nào tấm thân mệt mỏi đường xa của chúng ta còn không thể tìm được một chỗ nghỉ ngơi trong các quán trọ trên xa lộ hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ có thể hài lòng khi nào sự thay đổi chốn ở của Người Da Đen vẫn chỉ chủ yếu là từ các khu ổ chuột nhỏ đến các khu ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ có thể hài lòng chừng nào con cái chúng ta còn bị tước đi lòng tự trọng và bị cướp mất nhân phẩm bởi những tấm biển ghi dòng chữ: “Chỉ Dành Cho Người Da Trắng”. Chúng ta sẽ không thể nào hài lòng chừng nào một Người Da Đen ở Mississippi không có quyền bầu cử hay một Người Da Đen ở New York tin rằng họ chẳng có gì để mà bầu. Không,  không, chúng ta không hài lòng, và chúng ta sẽ không hài lòng cho đến khi nào công lý cuồn cuộn tuôn trào như nước lũ, và lẽ phải tràn dâng như một dòng thác hùng vĩ. (4)
Tôi không vô tâm mà không biết rằng một số các bạn đã đến đây từ những bản án nặng nề và trải qua nhiều gian khổ. Một số các bạn đã đến từ những xà lim chật hẹp. Và một số các bạn đã đến từ những nơi mà cuộc hành trình của bạn – hành trình tìm kiếm tự do – đã làm bạn tả tơi vì những trận bão của ngược đãi, và lảo đảo trong cơn lốc tàn bạo của cảnh sát. Các bạn đã là những người kỳ cựu lãnh chịu đớn đau để tạo ra sự thay đổi. Hãy tiếp tục những việc các bạn đang làm với niềm tin rằng những đớn đau không đáng có đó sẽ cứu vãn mọi việc. Hãy trở về Mississippi, hãy trở về Alabama, hãy trở về South Carolina, hãy trở về Georgia, hãy trở về Louisiana, hãy trở về những khu ổ chuột, những khu biệt cư ở các thành phố phía bắc của chúng ta, với nhận thức rằng bằng cách này hay cách khác, tình cảnh này có thể thay đổi được và sẽ được thay đổi.

Ngày hôm nay tôi nói với các bạn, các bằng hữu của tôi, chúng ta đừng đắm mình trong thung lũng của tuyệt vọng. 
Dù chúng ta phải trực diện với muôn vàn khó khăn trong hiện tại và ngày mai, tôi vẫn có một giấc mơ. Đó là một giấc mơ bắt nguồn sâu thẳm từ giấc mơ Mỹ Quốc.
Tôi có một giấc mơ sẽ có một ngày đất nước này vươn lên và sống với ý nghĩa thật của niềm xác tín: “Chúng ta tin những chân lý này là điều hiển nhiên, rằng tất cả mọi người được sinh ra đều bình đẳng.” 
Tôi có một giấc mơ sẽ có một ngày trên những ngọn đồi đất đỏ của Georgia, con cái của những người đã từng là nô lệ và con cái của những người đã từng là chủ nô sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn huynh đệ.
Tôi có một giấc mơ rồi một ngày kia, thậm chí tiểu bang Mississippi, một tiểu bang ngột ngạt trong bầu không khí của bất công, oi ả vì hơi nóng của áp bức, sẽ biến thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rồi bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ có một ngày được sống trong một đất nước mà ở đó không đánh giá bởi màu da của chúng, mà được đánh giá bằng tư cách của chúng.
Tôi có một giấc mơ hôm nay!
Tôi có một giấc mơ rồi sẽ có một ngày, tận Alabama, với kỳ thị chủng tộc khắc nghiệt ở đó, với ông thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói những từ “can thiệp” và “vô hiệu hóa” (5) – sẽ có một ngày ở ngay Alabama những bé trai da đen và những bé gái da đen sẽ có thể tay trong tay với những bé trai da trắng và những bé gái da trắng như là anh chị em.

Tôi có một giấc mơ hôm nay!

Tôi có một giấc mơ rồi sẽ có một ngày mọi nơi sủng thấp sẽ được cao lên; mọi núi mọi núi gò sẽ bị hạ xuống; các nơi gập ghềnh sẽ làm cho bằng; các nơi dốc hãm sẽ làm thành đồng nội. Bấy giờ sự vinh hiển của Chúa sẽ hiện ra, và mọi xác thịt đều sẽ xem thấy. (6)

Đây là hy vọng của chúng ta, và đây là niềm tin tôi mang theo khi trở về miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta sẽ có thể đẽo gọt từ ngọn núi tuyệt vọng thành một viên đá hy vọng. Với niềm tin này, chúng ta sẽ có thể biến đổi những lạc điệu chói tai của đất nước chúng ta thành bản hòa âm tuyệt đẹp của tình huynh đệ. Với niềm tin này, chúng ta sẽ có thể cùng làm việc với nhau, cùng cầu nguyện với nhau, cùng đấu tranh với nhau, cùng vào tù với nhau, cùng đứng lên vì tự do với nhau, và biết chắc rằng sẽ có một ngày chúng ta sẽ có tự do.

Và đây sẽ là ngày đó – đây sẽ là ngày tất cả con cái Thiên Chúa có thể cất tiếng hát với ý nghĩa mới mẻ:

Đất nước này là của Người,

Mảnh đất ngọt ngào của tự do,

Ca tụng Người tôi hát.

Mảnh đất nơi cha ông tôi đã chết,

Mảnh đất mang niềm kiêu hãnh của những Người Hành Hương.

Từ mọi triền núi,hãy để tự do ngân vang!

Và nếu Nước Mỹ thực sự là một đất nước vĩ đại, điều này nhất định phải thành sự thật. 

Và như vậy

Hãy để tự do ngân vang từ những đỉnh đồi kỳ vĩ ở New Hampshire. 

Hãy để tự do ngân vang từ những ngọn núi hùng vĩ vùng New York. 

Hãy để tự do ngân vang từ rặng Alleghenies cao ngất  miền  Pennsylvania.

Hãy để tự do ngân vang từ rặng Rockies tuyết phủ của Colorado.

Hãy để tự do ngân vang từ những triền đồi uốn lượn ở California.

Nhưng không chỉ thế. 

Hãy để tự do ngân vang từ những đỉnh núi đá Stone Moutain của Georgia.

Hãy để tự do ngân vang từ ngọn Lookout Moutain của Tennessee. 

Hãy để tự do ngân vang từ mọi triền đồi và mọi đụn đất ở Mississippi. 

Từ mọi triền núi,hãy để tự do ngân vang.


Và khi điều này xảy ra, khi chúng ta để tự do được ngân vang, khi chúng ta để tự do ngân vang từ mọi làng quê, từ mọi thôn xóm, từ mọi tiểu bang và mọi thành phố, chúng ta sẽ có thể làm ngày ấy đến thật nhanh khi mọi con cái Thiên Chúa, người da đen và người da trắng, người Do Thái và người Ngoại Đạo, người Tin Lành và người Công Giáo, sẽ có thể nắm tay nhau cùng hát lời thánh ca cổ của Người Da Đen:

Cuối cùng đã có tự do! Cuối cùng đã có tự do! 

Tạ ơn Thiên Chúa Toàn Năng, cuối cùng chúng ta đã có tự do!
                                                                                                                                       -Ngô Kỷ chuyển ngữ

Chú thích:

1)Trong bài diễn văn tiếng Anh “Tôi có một giấc mơ” của Mục sư Martin Luther King Jr. có dùng thành ngữ “five score years” tương tự như câu bắt đầu Diễn Văn Gettysburg của Tổng Thống Abraham Lincoln.  Theo nghĩa thì 1 score là 20 năm, 5 score là 100 năm, tức thời điểm Tổng Thống Lincoln diễn thuyết bài Diễn Văn Gettysburg vào năm 1863, một trong những bài diễn văn vĩ đại nhất lịch sử nước Mỹ. Đến năm 1963 là đúng 100 năm.

(2) Cố Tổng thống Abraham Lincoln ban hành Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ, Emancipation Proclamation vào ngày 1 tháng 1 năm 1863 trong thời nội chiến Hoa Kỳ.

(3) Năm 1963 là thời điểm Mục sư Martin Luther King Jr. đọc bài diễn văn.

(4) Câu “justice rolls down like waters, and righteousness like a mighty stream” được trích từ Kinh Thánh - Amos 5:24.

(5) Người dân tiểu bang Alabama theo “thuyết can thiệp”, cho rằng tiểu bang có quyền tuyên bố hành động của liên bang là vi hiến, và “thuyết vô hiệu hóa” cho rằng tiểu bang có thể vô hiệu hóa một hành động của liên bang mà tiểu bang cho là vi hiến. Dù vậy các thuyết này bị coi là vô giá trị vì không được tòa án công nhận.

 (6) Câu “and the glory of the Lord shall be revealed and all flesh shall see it together” được trích từ Isaiah 40:4-5, Kinh Thánh Bản Vua James (King James Version)

August 28, 1963, Lincoln Memorial, Washington DC.

     "I Have a Dream," 
   Address Delivered at the March on Washington for          Jobs and Freedom
Author:
King, Martin Luther, Jr. (Southern Christian Leadership Conference)
Date:
August 28, 1963
Location:
Washington, D.C.

I am happy to join with you today in what will go down in history as the greatest demonstration for freedom in the history of our nation.
Five score years ago, a great American, in whose symbolic shadow we stand today, signed the Emancipation Proclamation. This momentous decree came as a great beacon light of hope to millions of Negro slaves who had been seared in the flames of withering injustice. It came as a joyous daybreak to end the long night of their captivity.
But one hundred years later, the Negro still is not free. One hundred years later, the life of the Negro is still sadly crippled by the manacles of segregation and the chains of discrimination. One hundred years later, the Negro lives on a lonely island of poverty in the midst of a vast ocean of material prosperity. One hundred years later, the Negro is still languished in the corners of American society and finds himself an exile in his own land. And so we’ve come here today to dramatize a shameful condition.
In a sense we’ve come to our nation’s capital to cash a check. When the architects of our republic wrote the magnificent words of the Constitution and the Declaration of Independence, they were signing a promissory note to which every American was to fall heir. This note was a promise that all men, yes, black men as well as white men, would be guaranteed the “unalienable Rights” of “Life, Liberty and the pursuit of Happiness.” It is obvious today that America has defaulted on this promissory note, insofar as her citizens of color are concerned. Instead of honoring this sacred obligation, America has given the Negro people a bad check, a check which has come back marked “insufficient funds.”
But we refuse to believe that the bank of justice is bankrupt. We refuse to believe that there are insufficient funds in the great vaults of opportunity of this nation. And so, we’ve come to cash this check, a check that will give us upon demand the riches of freedom and the security of justice.
We have also come to this hallowed spot to remind America of the fierce urgency of Now. This is no time to engage in the luxury of cooling off or to take the tranquilizing drug of gradualism. Now is the time to make real the promises of democracy. Now is the time to rise from the dark and desolate valley of segregation to the sunlit path of racial justice. Now is the time to lift our nation from the quicksands of racial injustice to the solid rock of brotherhood. Now is the time to make justice a reality for all of God’s children.
It would be fatal for the nation to overlook the urgency of the moment. This sweltering summer of the Negro’s legitimate discontent will not pass until there is an invigorating autumn of freedom and equality. Nineteen sixty-three is not an end, but a beginning. And those who hope that the Negro needed to blow off steam and will now be content will have a rude awakening if the nation returns to business as usual. And there will be neither rest nor tranquility in America until the Negro is granted his citizenship rights. The whirlwinds of revolt will continue to shake the foundations of our nation until the bright day of justice emerges.
But there is something that I must say to my people, who stand on the warm threshold which leads into the palace of justice: In the process of gaining our rightful place, we must not be guilty of wrongful deeds. Let us not seek to satisfy our thirst for freedom by drinking from the cup of bitterness and hatred. We must forever conduct our struggle on the high plane of dignity and discipline. We must not allow our creative protest to degenerate into physical violence. Again and again, we must rise to the majestic heights of meeting physical force with soul force.
The marvelous new militancy which has engulfed the Negro community must not lead us to a distrust of all white people, for many of our white brothers, as evidenced by their presence here today, have come to realize that their destiny is tied up with our destiny. And they have come to realize that their freedom is inextricably bound to our freedom.
We cannot walk alone.
And as we walk, we must make the pledge that we shall always march ahead.
We cannot turn back.
There are those who are asking the devotees of civil rights, “When will you be satisfied?” We can never be satisfied as long as the Negro is the victim of the unspeakable horrors of police brutality. We can never be satisfied as long as our bodies, heavy with the fatigue of travel, cannot gain lodging in the motels of the highways and the hotels of the cities. We cannot be satisfied as long as the negro’s basic mobility is from a smaller ghetto to a larger one. We can never be satisfied as long as our children are stripped of their self-hood and robbed of their dignity by signs stating: “For Whites Only.” We cannot be satisfied as long as a Negro in Mississippi cannot vote and a Negro in New York believes he has nothing for which to vote. No, no, we are not satisfied, and we will not be satisfied until “justice rolls down like waters, and righteousness like a mighty stream.”
I am not unmindful that some of you have come here out of great trials and tribulations. Some of you have come fresh from narrow jail cells. And some of you have come from areas where your quest — quest for freedom — left you battered by the storms of persecution and staggered by the winds of police brutality. You have been the veterans of creative suffering. Continue to work with the faith that unearned suffering is redemptive. Go back to Mississippi, go back to Alabama, go back to South Carolina, go back to Georgia, go back to Louisiana, go back to the slums and ghettos of our northern cities, knowing that somehow this situation can and will be changed.
Let us not wallow in the valley of despair, I say to you today, my friends.
And so even though we face the difficulties of today and tomorrow, I still have a dream. It is a dream deeply rooted in the American dream.
I have a dream that one day this nation will rise up and live out the true meaning of its creed: “We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal.”
I have a dream that one day on the red hills of Georgia, the sons of former slaves and the sons of former slave owners will be able to sit down together at the table of brotherhood.
I have a dream that one day even the state of Mississippi, a state sweltering with the heat of injustice, sweltering with the heat of oppression, will be transformed into an oasis of freedom and justice.
I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character.
I have a dream today!
I have a dream that one day, down in Alabama, with its vicious racists, with its governor having his lips dripping with the words of “interposition” and “nullification” — one day right there in Alabama little black boys and black girls will be able to join hands with little white boys and white girls as sisters and brothers.
I have a dream today!
I have a dream that one day every valley shall be exalted, and every hill and mountain shall be made low, the rough places will be made plain, and the crooked places will be made straight; “and the glory of the Lord shall be revealed and all flesh shall see it together.”
This is our hope, and this is the faith that I go back to the South with.
With this faith, we will be able to hew out of the mountain of despair a stone of hope. With this faith, we will be able to transform the jangling discords of our nation into a beautiful symphony of brotherhood. With this faith, we will be able to work together, to pray together, to struggle together, to go to jail together, to stand up for freedom together, knowing that we will be free one day.
And this will be the day — this will be the day when all of God’s children will be able to sing with new meaning:
My country ’tis of thee, sweet land of liberty, of thee I sing.
Land where my fathers died, land of the Pilgrim’s pride,
From every mountainside, let freedom ring!
Đất nước này là của Người, mảnh đất ngọt ngào của tự do, ca tụng Người tôi hát.
Mảnh đất nơi cha ông tôi đã ngã xuống, mảnh đất mang niềm kiêu hãnh của những Người Hành Hương.
Từ mọi triền núi, hãy để tự do vang tiếng bay xa!
And if America is to be a great nation, this must become true.
And so
Let freedom ring from the prodigious hilltops of New Hampshire.
Let freedom ring from the mighty mountains of New York.
Let freedom ring from the heightening Alleghenies of Pennsylvania.
Let freedom ring from the snow-capped Rockies of Colorado.
Let freedom ring from the curvaceous slopes of California.
But not only that:
Let freedom ring from Stone Mountain of Georgia.
Let freedom ring from Lookout Mountain of Tennessee.
Let freedom ring from every hill and molehill of Mississippi.
From every mountainside, let freedom ring.
And when this happens, when we allow freedom ring, when we let it ring from every village and every hamlet, from every state and every city, we will be able to speed up that day when all of God’s children, black men and white men, Jews and Gentiles, Protestants and Catholics, will be able to join hands and sing in the words of the old Negro spiritual:
Free at last! Free at last!
Thank God Almighty, we are free at last!
l

Đài Tưởng Niệm Martin Luther King, Jr. Memorial tại Washington, DC.



http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204002/fb1_zpsvn8hhm53.jpg

Mời quý vị ghé "thăm" Facebook : Ngô Kỷ  

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204002/bs4_zpshilz25pr.jpg









__
__._,_.___

Posted by: Ngo Ky 
VTV-[Trang Lê Mới Nhất] chửi từ nhà ra phố, Trọng Lú sợ vỡ mật

https://www.youtube.com/results?search_query=Trang+L%C3%AA+%28B%C3%A0+Ngo%E1%BA%A1i%29

Featured Post

Bản Tin Buổi Sáng-2/8/2026/ Lisa Pham Vlog -2/8/2026

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List